Cơn mưa và nỗi nhớ

Chiều nay bỗng cơn mưa bất chợt. Mưa không đủ lớn để cho mọi người muốn khoác lên mình một cái áo mưa, nhưng cũng đủ để làm ướt mái tóc nếu đi bộ chừng 10 phút.

Đang ngồi trong văn phòng và phân vân trời như thế này thì tối về có nên mặc áo mưa không. Đôi lúc em nghĩ mình cũng thật trẻ con chỉ mỗi việc mặc áo mưa mà cũng đem ra cân nhắc.

Tối, cơn mưa một lúc càng nặng hạt, không cần phải suy nghĩ em “tình nguyện” khoác lên mình cái áo mưa. Lúc này không phải mong trời ngừng mưa để không phải mặc áo mưa, mà em mong trời không mưa để em được chờ anh đến.

rain

Dù rất nhớ anh nhưng em không muốn anh phải đội mưa đến với em, mà em đành gửi nỗi nhớ vào những tin nhắn. Trong màn đêm nằm nghe tiếng mưa rơi, càng nhớ anh càng làm em thao thức. Đây là lần thứ 2 em bước ra khỏi giường, lần này em đẩy tấm kính của khung cửa sổ để nhìn những giọt mưa chứ không nằm để nghe tiếng rơi lộp độp trên mái tôn của nhà hàng xóm.

Một cơn gió nhè nhẹ luồn qua cửa sổ đủ để em cảm nhận được cái se lạnh của cơn gió heo may. Nhìn khung cửa sổ em lại nhớ ngày xưa, mấy chị em thích thú với tay ra ngoài cửa để hứng những giọt nước mưa vào lòng bàn tay. Một lúc sau xem ai hứng được nhiều, gần như lần nào em cũng giành chiến thắng vì là chị nên tay dài hơn. Lúc đấy là trẻ con nên em vẫn tự hào với “chiến thắng” không cân sức. Giờ đây em cũng muốn với tay ra ngoài cửa sổ để hạt mưa rơi vào lòng bàn tay, nhưng một mình thì không có ai để giành chiến thắng.

Nếu giờ này có anh ngắm mưa và hứng mưa cùng em, mặc dù tay anh dài hơn nhưng em tin phần thắng sẽ thuộc về em vì anh “cố tình” nhận giải nhì để được thấy niềm vui trong mắt em. Bởi khi bên anh em thấy mình bé nhỏ những lúc giận hờn, nhõng nhẽo để “đòi” thêm những yêu thương. Em cảm nhận được tình yêu anh dành cho em thật chân thành và rộng lớn, em cũng trao lại cho anh tất cả tình yêu và niềm tin.

Em tin rằng tình yêu mình dành cho nhau là mãi mãi, bởi không có ai có thể thay thế đúng không anh. Em hạnh phúc biết bao khi anh nhắc em mặc thêm áo ấm khi trời trở gió, những cử chỉ những lời nói của anh giành cho em đều chan chứa những yêu thương. Em ngập chìm trong hạnh phúc, anh bảo rằng anh thật may mắn khi có em, nhưng em lại nói với anh rằng cả hai chúng ta đều may mắn thì mới tìm thấy nhau.

Thế mà bây giờ đã 3h rồi anh ạ, em vẫn không buồn ngủ nhưng em sẽ cố nhắm mắt không sáng mai lại chẳng thể dậy đi làm. Em muốn viết cho anh thật nhiều “Lời yêu” nhưng cũng không thể nói hết được tình yêu của em giành cho anh đâu. Bởi tình yêu của em giành cho anh trong từng ánh mắt, từng hơi thở chỉ có những lúc anh kề bên mới cảm nhận hết điều đó. Em yêu và tự hào về anh – tình yêu của em ah.

Advertisements

Với anh, nơi ấy bình yên

Lang thang trên những con phố dài của Sài gòn, tôi thấy mình thật cô quạnh. Làn người hối hả trên đường để trở về bên những cơm canh của đời sống thường nhật, của tiếng trẻ thơ nói cười rộn rã, của những ánh nhìn thông cảm và sẻ chia của người thân, của người bạn đời yêu dấu… những bát cơm nóng hổi tình thương yêu, tô canh ngọt mát đậm đà sự sẻ chia và thương cảm, và hạnh phúc hơn hết thảy, họ có một mái ấm gia đình…

Kết thúc một ngày của những bộn bề công việc, của cuồng quay trong cỗ máy cuộc đời, tôi lại thấy mình lặng lẽ bên ly cà phê cuối chiều với nỗi lòng se sắt… Đã sáu năm rồi, tôi giật mình khi nhớ ra rằng đã từ lâu, tôi không còn biết đến hơi ấm của vòng tay uyên ương xiết chặt, của mùi tóc thơm mát thoang thoảng trong gió, của những yếu ớt mảnh mai luôn cần sự bảo bọc. Tôi thèm lắm cảm giác được là chỗ dựa cho một mái đầu, là bàn tay to lớn ấp gọn lấy một bàn tay, đầy tình thương yêu che chở. Tôi bỗng chợt hỏi mình: Những cảm xúc đã ở đâu mất rồi? Những rung động không lẽ đã chai sạn? Phải chăng mình đã trở thành con chim cứ nhìn thấy cành cong mà ngỡ là ná? Không, mình là người đàn ông mạnh mẽ! Rong ruổi và chèo chống với cuộc đời đã ngần ấy năm trời chẳng phải để trở thành một tôi yếu đuối và hèn nhát. Nhưng sao lòng mình vô cảm đến vậy? Vẫn thèm khát một tấm lòng mà khi những tấm lòng đến với mình, thì sự đáp lại chỉ có thể là lời từ chối, dù rằng họ, chỉ với mong muốn là được chăm sóc quan tâm đến tôi mà không đòi hỏi một sự đáp lại…

Thế rồi em đến, hồn nhiên như một cơn gió nhẹ bước vào giữa cuộc đời tẻ ngắt muộn phiền của tôi. Em tinh khiết như giọt nước trong lành hoà mình vào giọt nước sắp khô cạn vì thiếu tình

thương yêu của tôi như một lẽ đương nhiên của sự sống. Tôi lại thấy mình như được thanh lọc từ những cát bụi thời gian để trở lại là chính mình…Tôi không định nghĩa nổi sức hút mãnh liệt toát ra từ em, chỉ thấy mình bị cuốn theo không gì cưỡng lại được như lá thuộc về cây, như mây thuộc về gió, như dòng chảy thuộc về cội nguồn sông suối. Em và tôi sinh ra là để thuộc về nhau, thuộc về nhau mãi mãi…

Hình ảnh: blog Kitta sưu tầm

Gảy gót bên cơm canh lạnh ngắt, tôi chợt thấy lòng rưng rưng khi nhớ lại những dòng chữ thân thương em dành cho tôi: “Em đang đói lắm đây, và vì thế càng thương anh nhiều hơn. Mai mốt gần anh rồi, em sẽ gắng nấu cơm ngon cho anh hàng ngày! Khi đó cơm không ngon cũng phải ăn, không ăn thì tra tấn hành hạ…hihi”. Những câu chữ mộc mạc mà tràn đầy tình thương yêu, nhí nhảnh mà khiến tôi chợt bật cười để rồi cay cay nơi khoé mắt. Chỉ với những mộc mạc mà yêu thương ấy cũng đủ giúp tôi vượt qua những tháng ngày lạnh lẽo thậm chí giữa Sài Gòn oi bức này, những vất vả cuồng quay này bởi tôi biết vào một ngày không xa, nơi đây sẽ tràn ngập những tiếng cười hạnh phúc của tình yêu thương nồng ấm…

“Chiều nay ta ra phố về

Chợt thấy lòng mình là những quán không…

Chiều nay ta ra phố về,

Thấy đời mình là những chuyến xe…”

Câu hát đã từng hiện hữu trong tâm trí tôi suốt ngần ấy năm trời bỗng dưng hôm nay không còn vang lên trong tôi nữa, bởi giờ những quán không ấy đã lấp đầy nỗi nhớ về em, chỉ những nỗi nhớ và không gì có thể lớn hơn thế! Tôi biết lòng mình đã yêu em, để giờ đây, những khúc hát buồn sẽ nhường chỗ cho những lời đầy thương yêu ấm áp:

“It’s amazing how you could speak right to my heart

Without saying a word, you can light up the dark

Try as I may I can never explaint

What I hear when you don’t say a thing…

All day long I could hear people talking out loud

But when you hold me near, you down out the crowd

Try as they may they can never define

What’s been said between your heart and mine…

The smile on your face lets me know that you need me

There is truth in your eyes saying you’ll never leave me

The touch of your hands say you catch me, whenever I fall

You say it best, when you say nothing at all…”

Đêm dần trôi theo từng giai điệu ngọt ngào đưa tôi chìm vào giấc ngủ với nụ cười hạnh phúc vẫn còn đọng lại trên gương mặt dạn dày sương gió, nơi ấy, trong những giấc mơ, tôi thấy mình đắm say với em trong vòng tay tràn đầy hạnh phúc. Nơi ấy, có em…

Nhóc – A blog friend

Từ khi tôi bắt đầu viết blog trên Yahoo!360, tôi có vào blog của một người bạn cùng lớp đọc entry mới post của người đó và comment. Tình cờ nhìn thấy avata của nhóc với vóc dáng nhỏ bé và một nụ cười khẽ lẽ. Tôi vào thăm blog của nhóc và cm chào hỏi mời nhóc vào nghe nhạc trong Yahoo!360 của tôi, ở đó tôi chỉ post nhạc thôi không mấy khi viết tâm sự cả. Quen nhóc từ hồi đó, có nhiều điều khá giống nhau là cùng học trường kinh tế và cách nói chuyện cũng dễ gần. Mặc dù không liên tục cm cho nhau nhưng tôi cũng quý nhóc vì cũng là những blog friends đầu tiên của tôi. Cũng có nhiều blogger khác nhưng riêng chỉ có nhóc là hay nói chuyện và lâu nhất. Có lẽ vì cuộc nói chuyện qua Yahoo Chat đã phần nào giúp tôi và nhóc hiểu được quan điểm sống. Chẳng biết viết thế nào, viết văn của  tôi rất kém. Nhưng hôm nay, khi đọc entry “ước gì” của nhóc tôi đã comment lại, những dòng comment nghe cũng hay hay, đơn giản thôi có lẽ chỉ có tôi là thấy vậy: “Ước gì mỗi điều ước là một entry… để mỗi một entry a sẽ là người ấy thực hiện điều ước ấy cho nhóc hi hi… Nhưng nhiều điều ước quá nhóc ơi. Đôi khi con người ta mong muốn thật nhiều để quên rằng mình chỉ cần một điều bình dị đi theo mình suốt cuộc đời… he he a nói vui thôi nha vì đọc song nghe thấy hay hay nên a reply lại. Chúc nhóc cuối tuần vui vẻ nha :D”

“Chúc nhóc cuối tuần vui vẻ nha” Câu nói đó không chỉ làm cho người nhận thấy đươc niềm vui nho nhỏ mà còn thể hiện điều mong muốn thực sự của người gửi. Chả biết có khi nào nhóc có đọc được những dòng tâm sự của a Fl không. Nhưng thực sự nhóc là friends mà a Fl quý nhất. Chúc nhóc mọi điều tốt đẹp nha…

Vô thức

Đôi khi bạn không thể chiến thắng, đó không phải kết thúc. Ai cũng vậy thôi, khi sinh ra con người đều tồn tại trong mình những phần của vô thức mà ta rất khó điểu khiển nổi. Điều đó quá mạnh, ai cũng biết ngay cả tôi cũng vậy. Một phần của vô thức là tốt làm cho con người sống gần nhau hơn và có ý nghĩa hơn. Nhưng một phần sẽ làm cho con người đi theo một chiều hướng không tích cực. Làm cho người ấy cảm giác tuyệt vọng khó mà chế ngự được. Với chính bản thân tôi cũng vậy, nhưng tôi sẽ chiến đấu để chiến thắng nó. Chiến thắng ở đây không có nghĩa là làm tan biến nó mà chính là chế ngự nó để tiến tới cái hoàn thiện, để thành Người theo đúng nghĩa mà khi con người sinh ra đã được gia đình dạy dỗ. Những điều tốt đẹp mà cả xã hội hướng tới. Cái vô thức đôi khi cũng làm cho ta lầm lẫm khi nhận biết đâu là giá trị thực. Làm sao để thay đổi điều đó. Với tôi những triết lý mà các nhà sư truyền dạy sẽ làm cho ta hiểu được rất nhiều sống thể nào cho có ý nghĩa với cuộc đời này. Nhưng có điều là tôi chưa tìm hiểu được nhiều những triết lý đó. Thật buồn nhưng có lẽ, trước hết, chính con người đó phải xây dựng ý thức cho mình thật vững vàng, một lối sống đi suốt cả cuộc đời đã. Phải làm cái gì đó nền tảng thì mới chế ngự được vô thức…

Cổ phần & cổ phiếu

Cổ phần là một đơn vị tính toán tiền vốn, do vậy giá trị danh định (nominal value) của nó là một hằng số nào đó (tùy từng công ty quy định). Chẳng hạn công ty A có vốn điều lệ là 1 triệu đô la Mỹ, chia thành 100.000 cổ phần thì giá trị một cổ phần là 10 đô la Mỹ. Còn cổ phiếu là một dạng chứng thư chứng nhận quyền sở hữu một hay nhiều cổ phần, nên mệnh giá của nó = giá trị danh định của nó = giá trị danh định của 1 cổ phần x số lượng cổ phần mà nó thể hiện. Theo giá trị thì thông thường các công ty chỉ phát hành một số loại cổ phiếu nhất dịnh, ví dụ ở đây là các loại 10 USD, 100 USD, 1.000 USD v.v. Như vậy khi ai đó góp phần vốn có giá trị danh định bằng 150 USD (có thể là góp vốn ban đầu hay mua bán trên thị trường chứng khoán, tất nhiên giá thị trường của nó có thể là một con số khác với giá trị danh định) thì người này có thể nhận 1 cổ phiếu loại 100 USD + 5 cổ phiếu loại 10 USD hay 15 cổ phiếu loại 10 USD. Tóm lại, giá trị ghi trên các loại cổ phiếu của công ty A có thể khác nhau, nhưng giá trị bằng tiền của một cổ phần của công ty này thì luôn bằng nhau.

Trên thực tế, ý nghĩa của cổ phần đó là: nó là phần góp vốn tối thiểu của cổ đông vào công ty, cổ đông có thể sở hữu một cổ phần hoặc bội số của một cổ phần, chẳng hạn như: mỗi cổ phần có giá trị là 10 đô la Mỹ thì cũng có nghĩa là phần góp vốn của một cổ đông vào công ty phải là bội số của 10 đô la, tức là 10 đô la hoặc là 20 đô la, 30 đô la, 40 đô la, 50 đô la,.v.v….

Cuộc sống mà

Có những lúc mình không làm được đúng như những gì mình mong muốn sống. Muốn thật vững vàng và không bị những lúc buồn bã làm cho mình hụt hẫng.

Mấy ngày hôm nay, không hiểu sao lại có cảm giác đó. Mình không hiểu ư? Hay là mình biết hết, hơn ai hết mình hiểu con người mình như thế nào. Vẫn chưa chế ngự được chính mình, điều đó khó khăn nhất với một cuộc đời. Sau mỗi lần mình thấy hụt hẫng như vậy, điều duy nhất mà mình có thế làm là tự an ủi thôi “cố lên”. Hai chữ đó đã phần nào tạo nên mình ngày hôm nay. Không có gì quá nổi bật nhưng những gì giờ mình có cơ hội làm được đã mở rộng với mình rất nhiều, mặc dù chưa nắm được hết. Nhưng với mình đó là quá nhiều mà cuộc sống đã ban tặng.

Mình đã đọc “Quà Tặng Diệu Kỳ” rồi, phải hiểu chứ. Phải có lúc buồn, lúc khó khăn, thì mới nhận ra mình còn thiếu điều gì chứ. “Tập trung vào những công việc hiện tại, lên kế hoạch cho tương lai, xem lại quá khứ nếu có thất bại”. Mục đích sống là những phút giây thanh thản không còn cách nào khác là sống cho hiện tại. Đó cũng chỉ là những điều mà mình rút ra khi đọc quốn sách đó, song để sống thực sự thì mình còn nhiều điều phải học lắm.

Năm cuối của đời sinh viên đã đến, so với các bạn của mình, mình đã bị lùi một bước. Đó cũng chính là động lực để mình cố gắng phải tiến xa hơn ít nhất có thể bằng những người bạn ấy. Lại tự nhủ với mình “cố lên”

Một ngày…

Đi cả buổi sáng để làm mấy điều cần làm, lại lượn suốt mấy con đường bụi nhất HN đến là mệt thật. Vào Lương Thế Vinh để xem điểm thi chứng khoán, trùi ui bùn quá đi mất nhưng cũng đúng với những gì mà mình làm. Gấp thật đấy, mà mình thì cũng không phải là thằng khá. Thôi chấp nhận thi lại vậy. Nhưng mấy môn học hè lại thuận buồm xuôi gió, cũng bớt lo nghĩ nhiều.

Nộp tiền mạng xong, hai anh em quay về mua thức ăn để nấu cơm. Như mọi khi ăn no căng bụng è. Ngủ một giấc mới dậy, thấy muốn vận động thế là tổng vệ sinh tất cả. Sạch bong mọi thứ cảm giác thật thoải mái khi dọn nhà. Hi hi điều này chắc không có mấy thằng con trai thích. Không giám nhận là mình chăm nhưng cứ bừa bãi là mình không chịu được, tính nó thế rồi chả biết làm sao cả. Một mình đi mua thức ăn tối, lại dính tắc đường ở Kim Giang đến là một ngày khổ vì đường cái. Quanh quẩn, rồi ngồi mạng chút, có ngay đứa em trong blog nhờ tìm bài hát thiếu nhi. Trời thể loại này khó lắm rất ít ở trên mạng. Đã cố gắng nhưng không tìm được nhiều. Lúc đầu mình lại tưởng em đó cần để giải trí thôi nhưng không ngờ là có việc, hoạt động văn nghệ cho mấy đứa trẻ cùng khu. Sau khi đọc được vài dòng của em đó mình đã cố gắng tìm bài em cần nhất nhưng khó quá. Đời cho em những nốt nhạc vui của Tường Vy, mình chưa bao giờ nghe cả. Vậy là đầu hàng, đôi khi con người ta chấp nhận đúng hơn là đầu hàng vì đó cũng không phải mục đích của chính mình. Nhưng thôi cũng đành nói sr với em đó vậy.

Thế là hết một ngày, một ngày bình thường như bao ngày mà mình đã sống.