Cơn mưa và nỗi nhớ

Chiều nay bỗng cơn mưa bất chợt. Mưa không đủ lớn để cho mọi người muốn khoác lên mình một cái áo mưa, nhưng cũng đủ để làm ướt mái tóc nếu đi bộ chừng 10 phút.

Đang ngồi trong văn phòng và phân vân trời như thế này thì tối về có nên mặc áo mưa không. Đôi lúc em nghĩ mình cũng thật trẻ con chỉ mỗi việc mặc áo mưa mà cũng đem ra cân nhắc.

Tối, cơn mưa một lúc càng nặng hạt, không cần phải suy nghĩ em “tình nguyện” khoác lên mình cái áo mưa. Lúc này không phải mong trời ngừng mưa để không phải mặc áo mưa, mà em mong trời không mưa để em được chờ anh đến.

rain

Dù rất nhớ anh nhưng em không muốn anh phải đội mưa đến với em, mà em đành gửi nỗi nhớ vào những tin nhắn. Trong màn đêm nằm nghe tiếng mưa rơi, càng nhớ anh càng làm em thao thức. Đây là lần thứ 2 em bước ra khỏi giường, lần này em đẩy tấm kính của khung cửa sổ để nhìn những giọt mưa chứ không nằm để nghe tiếng rơi lộp độp trên mái tôn của nhà hàng xóm.

Một cơn gió nhè nhẹ luồn qua cửa sổ đủ để em cảm nhận được cái se lạnh của cơn gió heo may. Nhìn khung cửa sổ em lại nhớ ngày xưa, mấy chị em thích thú với tay ra ngoài cửa để hứng những giọt nước mưa vào lòng bàn tay. Một lúc sau xem ai hứng được nhiều, gần như lần nào em cũng giành chiến thắng vì là chị nên tay dài hơn. Lúc đấy là trẻ con nên em vẫn tự hào với “chiến thắng” không cân sức. Giờ đây em cũng muốn với tay ra ngoài cửa sổ để hạt mưa rơi vào lòng bàn tay, nhưng một mình thì không có ai để giành chiến thắng.

Nếu giờ này có anh ngắm mưa và hứng mưa cùng em, mặc dù tay anh dài hơn nhưng em tin phần thắng sẽ thuộc về em vì anh “cố tình” nhận giải nhì để được thấy niềm vui trong mắt em. Bởi khi bên anh em thấy mình bé nhỏ những lúc giận hờn, nhõng nhẽo để “đòi” thêm những yêu thương. Em cảm nhận được tình yêu anh dành cho em thật chân thành và rộng lớn, em cũng trao lại cho anh tất cả tình yêu và niềm tin.

Em tin rằng tình yêu mình dành cho nhau là mãi mãi, bởi không có ai có thể thay thế đúng không anh. Em hạnh phúc biết bao khi anh nhắc em mặc thêm áo ấm khi trời trở gió, những cử chỉ những lời nói của anh giành cho em đều chan chứa những yêu thương. Em ngập chìm trong hạnh phúc, anh bảo rằng anh thật may mắn khi có em, nhưng em lại nói với anh rằng cả hai chúng ta đều may mắn thì mới tìm thấy nhau.

Thế mà bây giờ đã 3h rồi anh ạ, em vẫn không buồn ngủ nhưng em sẽ cố nhắm mắt không sáng mai lại chẳng thể dậy đi làm. Em muốn viết cho anh thật nhiều “Lời yêu” nhưng cũng không thể nói hết được tình yêu của em giành cho anh đâu. Bởi tình yêu của em giành cho anh trong từng ánh mắt, từng hơi thở chỉ có những lúc anh kề bên mới cảm nhận hết điều đó. Em yêu và tự hào về anh – tình yêu của em ah.

Advertisements

Với anh, nơi ấy bình yên

Lang thang trên những con phố dài của Sài gòn, tôi thấy mình thật cô quạnh. Làn người hối hả trên đường để trở về bên những cơm canh của đời sống thường nhật, của tiếng trẻ thơ nói cười rộn rã, của những ánh nhìn thông cảm và sẻ chia của người thân, của người bạn đời yêu dấu… những bát cơm nóng hổi tình thương yêu, tô canh ngọt mát đậm đà sự sẻ chia và thương cảm, và hạnh phúc hơn hết thảy, họ có một mái ấm gia đình…

Kết thúc một ngày của những bộn bề công việc, của cuồng quay trong cỗ máy cuộc đời, tôi lại thấy mình lặng lẽ bên ly cà phê cuối chiều với nỗi lòng se sắt… Đã sáu năm rồi, tôi giật mình khi nhớ ra rằng đã từ lâu, tôi không còn biết đến hơi ấm của vòng tay uyên ương xiết chặt, của mùi tóc thơm mát thoang thoảng trong gió, của những yếu ớt mảnh mai luôn cần sự bảo bọc. Tôi thèm lắm cảm giác được là chỗ dựa cho một mái đầu, là bàn tay to lớn ấp gọn lấy một bàn tay, đầy tình thương yêu che chở. Tôi bỗng chợt hỏi mình: Những cảm xúc đã ở đâu mất rồi? Những rung động không lẽ đã chai sạn? Phải chăng mình đã trở thành con chim cứ nhìn thấy cành cong mà ngỡ là ná? Không, mình là người đàn ông mạnh mẽ! Rong ruổi và chèo chống với cuộc đời đã ngần ấy năm trời chẳng phải để trở thành một tôi yếu đuối và hèn nhát. Nhưng sao lòng mình vô cảm đến vậy? Vẫn thèm khát một tấm lòng mà khi những tấm lòng đến với mình, thì sự đáp lại chỉ có thể là lời từ chối, dù rằng họ, chỉ với mong muốn là được chăm sóc quan tâm đến tôi mà không đòi hỏi một sự đáp lại…

Thế rồi em đến, hồn nhiên như một cơn gió nhẹ bước vào giữa cuộc đời tẻ ngắt muộn phiền của tôi. Em tinh khiết như giọt nước trong lành hoà mình vào giọt nước sắp khô cạn vì thiếu tình

thương yêu của tôi như một lẽ đương nhiên của sự sống. Tôi lại thấy mình như được thanh lọc từ những cát bụi thời gian để trở lại là chính mình…Tôi không định nghĩa nổi sức hút mãnh liệt toát ra từ em, chỉ thấy mình bị cuốn theo không gì cưỡng lại được như lá thuộc về cây, như mây thuộc về gió, như dòng chảy thuộc về cội nguồn sông suối. Em và tôi sinh ra là để thuộc về nhau, thuộc về nhau mãi mãi…

Hình ảnh: blog Kitta sưu tầm

Gảy gót bên cơm canh lạnh ngắt, tôi chợt thấy lòng rưng rưng khi nhớ lại những dòng chữ thân thương em dành cho tôi: “Em đang đói lắm đây, và vì thế càng thương anh nhiều hơn. Mai mốt gần anh rồi, em sẽ gắng nấu cơm ngon cho anh hàng ngày! Khi đó cơm không ngon cũng phải ăn, không ăn thì tra tấn hành hạ…hihi”. Những câu chữ mộc mạc mà tràn đầy tình thương yêu, nhí nhảnh mà khiến tôi chợt bật cười để rồi cay cay nơi khoé mắt. Chỉ với những mộc mạc mà yêu thương ấy cũng đủ giúp tôi vượt qua những tháng ngày lạnh lẽo thậm chí giữa Sài Gòn oi bức này, những vất vả cuồng quay này bởi tôi biết vào một ngày không xa, nơi đây sẽ tràn ngập những tiếng cười hạnh phúc của tình yêu thương nồng ấm…

“Chiều nay ta ra phố về

Chợt thấy lòng mình là những quán không…

Chiều nay ta ra phố về,

Thấy đời mình là những chuyến xe…”

Câu hát đã từng hiện hữu trong tâm trí tôi suốt ngần ấy năm trời bỗng dưng hôm nay không còn vang lên trong tôi nữa, bởi giờ những quán không ấy đã lấp đầy nỗi nhớ về em, chỉ những nỗi nhớ và không gì có thể lớn hơn thế! Tôi biết lòng mình đã yêu em, để giờ đây, những khúc hát buồn sẽ nhường chỗ cho những lời đầy thương yêu ấm áp:

“It’s amazing how you could speak right to my heart

Without saying a word, you can light up the dark

Try as I may I can never explaint

What I hear when you don’t say a thing…

All day long I could hear people talking out loud

But when you hold me near, you down out the crowd

Try as they may they can never define

What’s been said between your heart and mine…

The smile on your face lets me know that you need me

There is truth in your eyes saying you’ll never leave me

The touch of your hands say you catch me, whenever I fall

You say it best, when you say nothing at all…”

Đêm dần trôi theo từng giai điệu ngọt ngào đưa tôi chìm vào giấc ngủ với nụ cười hạnh phúc vẫn còn đọng lại trên gương mặt dạn dày sương gió, nơi ấy, trong những giấc mơ, tôi thấy mình đắm say với em trong vòng tay tràn đầy hạnh phúc. Nơi ấy, có em…