Với anh, nơi ấy bình yên

Lang thang trên những con phố dài của Sài gòn, tôi thấy mình thật cô quạnh. Làn người hối hả trên đường để trở về bên những cơm canh của đời sống thường nhật, của tiếng trẻ thơ nói cười rộn rã, của những ánh nhìn thông cảm và sẻ chia của người thân, của người bạn đời yêu dấu… những bát cơm nóng hổi tình thương yêu, tô canh ngọt mát đậm đà sự sẻ chia và thương cảm, và hạnh phúc hơn hết thảy, họ có một mái ấm gia đình…

Kết thúc một ngày của những bộn bề công việc, của cuồng quay trong cỗ máy cuộc đời, tôi lại thấy mình lặng lẽ bên ly cà phê cuối chiều với nỗi lòng se sắt… Đã sáu năm rồi, tôi giật mình khi nhớ ra rằng đã từ lâu, tôi không còn biết đến hơi ấm của vòng tay uyên ương xiết chặt, của mùi tóc thơm mát thoang thoảng trong gió, của những yếu ớt mảnh mai luôn cần sự bảo bọc. Tôi thèm lắm cảm giác được là chỗ dựa cho một mái đầu, là bàn tay to lớn ấp gọn lấy một bàn tay, đầy tình thương yêu che chở. Tôi bỗng chợt hỏi mình: Những cảm xúc đã ở đâu mất rồi? Những rung động không lẽ đã chai sạn? Phải chăng mình đã trở thành con chim cứ nhìn thấy cành cong mà ngỡ là ná? Không, mình là người đàn ông mạnh mẽ! Rong ruổi và chèo chống với cuộc đời đã ngần ấy năm trời chẳng phải để trở thành một tôi yếu đuối và hèn nhát. Nhưng sao lòng mình vô cảm đến vậy? Vẫn thèm khát một tấm lòng mà khi những tấm lòng đến với mình, thì sự đáp lại chỉ có thể là lời từ chối, dù rằng họ, chỉ với mong muốn là được chăm sóc quan tâm đến tôi mà không đòi hỏi một sự đáp lại…

Thế rồi em đến, hồn nhiên như một cơn gió nhẹ bước vào giữa cuộc đời tẻ ngắt muộn phiền của tôi. Em tinh khiết như giọt nước trong lành hoà mình vào giọt nước sắp khô cạn vì thiếu tình

thương yêu của tôi như một lẽ đương nhiên của sự sống. Tôi lại thấy mình như được thanh lọc từ những cát bụi thời gian để trở lại là chính mình…Tôi không định nghĩa nổi sức hút mãnh liệt toát ra từ em, chỉ thấy mình bị cuốn theo không gì cưỡng lại được như lá thuộc về cây, như mây thuộc về gió, như dòng chảy thuộc về cội nguồn sông suối. Em và tôi sinh ra là để thuộc về nhau, thuộc về nhau mãi mãi…

Hình ảnh: blog Kitta sưu tầm

Gảy gót bên cơm canh lạnh ngắt, tôi chợt thấy lòng rưng rưng khi nhớ lại những dòng chữ thân thương em dành cho tôi: “Em đang đói lắm đây, và vì thế càng thương anh nhiều hơn. Mai mốt gần anh rồi, em sẽ gắng nấu cơm ngon cho anh hàng ngày! Khi đó cơm không ngon cũng phải ăn, không ăn thì tra tấn hành hạ…hihi”. Những câu chữ mộc mạc mà tràn đầy tình thương yêu, nhí nhảnh mà khiến tôi chợt bật cười để rồi cay cay nơi khoé mắt. Chỉ với những mộc mạc mà yêu thương ấy cũng đủ giúp tôi vượt qua những tháng ngày lạnh lẽo thậm chí giữa Sài Gòn oi bức này, những vất vả cuồng quay này bởi tôi biết vào một ngày không xa, nơi đây sẽ tràn ngập những tiếng cười hạnh phúc của tình yêu thương nồng ấm…

“Chiều nay ta ra phố về

Chợt thấy lòng mình là những quán không…

Chiều nay ta ra phố về,

Thấy đời mình là những chuyến xe…”

Câu hát đã từng hiện hữu trong tâm trí tôi suốt ngần ấy năm trời bỗng dưng hôm nay không còn vang lên trong tôi nữa, bởi giờ những quán không ấy đã lấp đầy nỗi nhớ về em, chỉ những nỗi nhớ và không gì có thể lớn hơn thế! Tôi biết lòng mình đã yêu em, để giờ đây, những khúc hát buồn sẽ nhường chỗ cho những lời đầy thương yêu ấm áp:

“It’s amazing how you could speak right to my heart

Without saying a word, you can light up the dark

Try as I may I can never explaint

What I hear when you don’t say a thing…

All day long I could hear people talking out loud

But when you hold me near, you down out the crowd

Try as they may they can never define

What’s been said between your heart and mine…

The smile on your face lets me know that you need me

There is truth in your eyes saying you’ll never leave me

The touch of your hands say you catch me, whenever I fall

You say it best, when you say nothing at all…”

Đêm dần trôi theo từng giai điệu ngọt ngào đưa tôi chìm vào giấc ngủ với nụ cười hạnh phúc vẫn còn đọng lại trên gương mặt dạn dày sương gió, nơi ấy, trong những giấc mơ, tôi thấy mình đắm say với em trong vòng tay tràn đầy hạnh phúc. Nơi ấy, có em…

Anh không thể hái bông hoa phía bên kia vách núi…

Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân.Nhưng đến hôm nay, sau hai năm là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh.
Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh lại trái ngược với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn.

Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi “Tại sao”?. “Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này!” – chị trả lời. Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?

Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị: “Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”. Ai đó đã nói đúng: “Rất khó khăn để thay đổi tính cánh của một con người”, và chị nghĩ rằng chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng chứ?”. Anh ngần ngừ đáp: “Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi của em…”. Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh.

Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ ngoệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly nước, trên chiếc bàn ăn gần cửa…. và chị bắt đầu đọc.

“Em yêu,

Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do mà anh không thể”.

Ngay những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị tiếp tục đọc.

“…Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình. Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em. Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em. Em thường đau bụng trong mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bụng cho em để em dịu cơn đau.

Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán. Khi em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy sẽ có hại cho đôi mắt của em, nên anh phải để dành đôi mắt của mình để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em… Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em… nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết….”

FlashLinh

Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh… Chị đọc tiếp: “…Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em thích…”.

Chị lao đến cửa và mở tung nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa, bây giờ chị biết chắc rằng không có ai yêu chị như anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi bông hoa ở bên kia vách núi…

Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó.